20/06/2016 - Lượt xem: 1273
Một nền kinh tế chỉ có thể phát triển mạnh và bền vững khi có chiến lược đúng đắn và những giải pháp hữu hiệu, trong đó, hàng đầu là giải pháp về thể chế kinh tế, cơ chế quản lý và nâng cao năng lực quản trị quốc gia.

Để có thể lựa chọn và xác định đúng các chiến lược, giải pháp, thì nhất thiết phải hiểu đúng thực trạng của nền kinh tế, những lợi thế so sánh và lợi thế đặc thù, nhận định đúng xu hướng phát triển của kinh tế toàn cầu, nhất là thời kỳ hội nhập – mỗi quốc gia là bộ phận không thể tách rời của thế giới văn minh. Đồng thời phải thường xuyên cập nhật thông tin về những tiến bộ mới của khoa học công nghệ và khoa học quản lý. Để có được những hiểu biết như vậy, vai trò của truyền thông, báo chí quan trọng vào bậc nhất.

Ngày nay, trong kỷ nguyên thông tin và thị trường toàn cầu, thông tin là một lực lượng rất mạnh, tham gia trực tiếp vào quá trình sản xuất, quản lý và quản trị quốc gia. Trong kinh tế tri thức, khi mà hàm lượng chất xám chiếm trên 90% giá trị hàng hóa, thông tin càng quan trọng. Khác với xưa kia, ngày nay thông tin đã tham gia trực tiếp vào lực lượng sản xuất xã hội. Không chỉ đối với kinh tế, sản xuất, thông tin còn quyết định nhận thức, tạo ra những con người với một trình độ, kỹ năng cao hơn, và chính họ sẽ tạo ra năng suất lao động mới, đem lại hiệu quả đầu tư và hiệu quả quản lý cao hơn. Chính con người chứ không phải cái gì khác sẽ quyết định sự phát triển mạnh và bền vững của nền kinh tế; đồng thời quyết định sự lành mạnh, nhân văn của xã hội. Và đối với con người thì thông tin sẽ quy định nhận thức, cung cấp kiến thức và phát triển năng lực.

Các phóng viên báo chí đang tác nghiệp (Ảnh: dangcongsan.vn)
 
Muốn thực hiện chức năng quan trọng ấy, truyền thông phải cung cấp thông tin một cách trung thực nhất để giúp cộng đồng xã hội hiểu đúng thực trạng. Nếu có bệnh nặng mà giấu bệnh thì thầy thuốc giỏi cũng bó tay. Báo chí mà né tránh sự thật, né tránh phản biện thì tự làm giảm lòng tin của công chúng và mất bạn đọc. Trung thực là nhân cách đáng quý, một trong những đặc trưng rất cơ bản của đạo đức xã hội. Một xã hội thiếu trung thực, phổ biến sự giả dối, là một xã hội suy đồi về văn hóa. Mà văn hóa lâm nguy thì còn đáng sợ hơn Tổ quốc lâm nguy. Nói thẳng, nói thật, bao giờ cũng là cần thiết, tốt cho sự phát triển bền vững. Nói dối không hề đem lại lợi ích, mà ngược lại có khi còn gây hậu quả nghiêm trọng. Khi cố ý nói sai, không chỉ là việc xấu, mà rất nhiều trường hợp còn là việc ác. Nói thẳng nói thật phải gắn với nói đúng và đạo đức nghề nghiệp. Nói sự thật với một tinh thần xây dựng, tấm lòng trong sáng, nhân văn. Khi đã nói sai mà dẫn đến gây hại cho con người và cho xã hội là ân hận lắm, day dứt lắm, muốn tìm mọi cách để nói lại rõ ràng, để xin lỗi bạn đọc, xin lỗi người bị hại, một cách sớm nhất và chân thành thật sự để tránh đi một điều ác, một điều xấu, dù là không cố ý. Đó là những người cầm bút biết tự trọng, có nhân cách. Nói thẳng, nói thật và nói đúng giúp người nghe tiếp cận được bản chất, chân lý. Hiện nay, ở nước ta, bên cạnh những người cầm bút chân chính (có thể là đại bộ phận), còn có một bộ phận khác đã bị mặt trái của cơ chế thị trường và sự tha hóa của quyền lực tác động. Họ tham gia vào các “nhóm lợi ích”, bị đồng tiền chi phối làm cho ngòi bút đi sai hướng, gây hại cho kinh tế và văn hóa, làm ảnh hưởng uy tín và danh dự của người làm báo. Trước tình hình như vậy, cần đặt ra yêu cầu phải lành mạnh hóa truyền thông.

Để nói thẳng nói thật cần phải có bản lĩnh, nhất là khi nào và ở đâu mà có những người lãnh đạo không muốn nghe sự thật. Nếu tôi nhớ không nhầm thì trong một câu chuyện, nhà văn Liên Xô nổi tiếng Tuốc-giê-nhép có viết đại ý: Khi vua hỏi một cận thần vì sao lại nói dối vua, người ấy trả lời là mấy lần trước nói thật thấy vua nổi giận, nên ông ấy sợ. Đó là lý do mà sau đó ông ta phải nói dối. Môn tâm lý học đã chỉ ra rằng, nói dối trong nhiều trường hợp là cơ chế tự vệ. Nói vậy không phải để thừa nhận sự hiển nhiên của nói dối (vì con người lúc nào cũng cần tự vệ); mà muốn lưu ý rằng, những người có quyền lực mà không muốn nghe sự thật thì chính họ cũng là tác nhân cho sự suy đồi văn hóa. Bệnh thành tích, tâm lý thích khen, không ai muốn bị chê trách, không ai muốn phủ định mình cũng là lý do không thích nói thẳng, nói thật, nếu tình hình xấu mà lại liên quan đến trách nhiệm của mình. Không nhiều lắm, nhưng vẫn có những người lãnh đạo chân thành muốn nghe sự thật về yếu kém trong công việc của mình. Có được những người lãnh đạo như vậy quý lắm, đó là một trong những biểu hiện của “minh quân”.

Không có tư duy độc lập và không dám nói thật, luôn thụ động và nói theo, đồng nghĩa với tự đánh mất chính mình. Để nói đúng, đòi hỏi phải có thái độ và phương pháp khoa học, biết tiếp cận và biết xử lý thông tin, không chủ quan, tự phụ, luôn tự phản biện và sẵn sàng lắng nghe ý kiến khác mình, kịp thời điều chỉnh khi thấy ý kiến khác ấy có cơ sở khoa học. Tự tin, không đa nghi, nhưng biết lắng nghe. Trong lễ “Thổi lỗ tai” của đồng bào Tây Nguyên có một thông điệp thật lý thú: Không phải bằng cái gì khác, không phải bằng miệng lưỡi tay chân mắt mũi, mà phải là lỗ tai, chỉ thông qua lỗ tai mà đứa trẻ mới thành người, mới có linh hồn.

Để tiếp cận được chân lý, tờ báo cần có nhiều cộng tác viên là các nhà nghiên cứu, các nhà khoa học và trên mặt báo luôn phản ánh tiếng nói của nhân dân với tư cách là những người tham gia làm chủ đất nước, tiếng nói nhiều chiều, có thể rất khác nhau, có khi tranh luận thẳng thắn, không một chiều, nhất là đối với những dự án lớn, công trình lớn. Nếu như nói thẳng nói thật đòi hỏi bản lĩnh, thì biết nghe vừa là khoa học, cũng vừa là bản lĩnh. Khoa học làm sáng rõ để giúp con người có thể vượt qua cái bóng đen của chính mình. Có bản lĩnh để có thể chiến thắng được bản thân. Thắng chính mình thường là khó nhất. Nhiều nhà tư tưởng tiền bối đã nói vậy. Những nhân tố mới, nhân cách đẹp phải được bảo vệ, tôn vinh để lan tỏa. Mặt khác, trong một xã hội mà báo chí không đấu tranh với tiêu cực, tham nhũng, “lợi ích nhóm” thì cơ thể xã hội ấy bị mất sức đề kháng – căn bệnh thế kỷ chết người mà cả thế giới phải quan tâm dồn sức chạy chữa như mọi người đã biết.

Nền kinh tế nước nhà mấy năm nay tuy có nhiều cố gắng, giữ ổn định vĩ mô và có tăng trưởng trong hoàn cảnh phải vượt qua nhiều khó khăn trong nước và thế giới. Gần đây có một số tiến bộ trong lãnh đạo, quản lý điều hành. Công tác giảm nghèo kết quả đáng kể. Công tác xã hội có nhiều cố gắng. Vấn đề con người và quyền con người được quan tâm hơn. Một số vụ án oan sai được giải quyết, dù chưa nhiều nhưng như vậy là tín hiệu đáng mừng... Đó là những điều đáng ghi nhận. Các nhân tố mới cần được động viên, cổ vũ và phát huy. Mặt khác, phải nhìn nhận cho rõ những yếu kém rất cơ bản, có tính bản chất của thực trạng, đã có khá lâu rồi, bệnh kinh niên khó chữa, để từ đó mà huy động trí tuệ tìm cho được lối ra. Đó là năng suất lao động xã hội quá thấp, vào loại thấp nhất khu vực, mấy chục năm qua khoảng cách tụt hậu xa hơn so với nhiều nước; hiệu quả đầu tư rất thấp, thất thoát và lãng phí lớn; thu nhập thấp, đang rơi vào “bẫy” thu nhập trung bình thấp; ba mươi năm công nghiệp hóa chưa thành công, mục tiêu cơ bản thành nước công nghiệp theo hướng hiện đại vào năm 2020 sẽ không thực hiện được, các chương trình nội địa hóa không đạt kết quả, Việt Nam hầu như chưa có sản phẩm công nghiệp có thương hiệu của mình để xuất khẩu, chủ yếu là làm thuê gia công và cho nước ngoài thuê mặt bằng, môi trường bị ô nhiễm, có biểu hiện bãi rác thải công nghiệp, sự phụ thuộc vào kinh tế Trung Quốc ngày càng lớn; đạo đức xã hội có nhiều mặt suy đồi, có mặt đáng báo động…

Tất cả các nước bị “bẫy” thu nhập trung bình kéo dài nhiều thập kỷ, thậm chí hàng thế kỷ, không thoát ra được đều có nguyên nhân trực tiếp và hàng đầu của “lợi ích nhóm” tiêu cực. Và khi “lợi ích nhóm” phát triển đến mức phổ biến, có sự kết hợp giữa đồng tiền và quyền lực tạo ra sự độc quyền kinh tế gắn với độc quyền chính trị, thao túng đất nước thì quốc gia ấy sẽ lụn bại và đi theo con đường của “CNTB thân hữu”, một loại hình tha hóa mà ngay cả thế giới tư bản cũng rất sợ và lo tránh nguy cơ này. Nó làm tàn mạt đất nước, tha hóa về quyền lực và suy đồi về văn hóa đạo đức, làm đổ vỡ nền tảng phát triển bền vững của xã hội và giảm sút nghiêm trọng sức mạnh nội sinh của dân tộc, dẫn đến những nguy cơ và hệ lụy lâu dài đối với sự phát triển của quốc gia và dân tộc. Nước ta, những năm gầy đây tình hình “lợi ích nhóm” phát triển phức tạp và lan rộng, báo hiệu nguy cơ rất đáng lo ngại. Nếu không kịp thời ngăn chặn thì nguy cho đất nước.

Xã hội rất cần báo chí nói riêng và truyền thông nói chung, tham gia tích cực việc chỉ rõ những yếu kém, lối ra và giải pháp khắc phục; đấu tranh chống “lợi ích nhóm”, tiêu cực và tham nhũng, lãng phí; thực hiện minh bạch hóa thông tin, đưa ra ánh sáng mọi việc để cho tiêu cực không còn nơi ẩn nấp và hệ thống chính trị sẽ trong sạch, vững mạnh hơn; xây dựng tinh thần dân tộc, tự hào với truyền thống lịch sử vẻ vang, và biết hổ thẹn với những thói hư tật xấu đã và đang làm hạn chế sự phát triển của dân tộc Việt Nam; và thiết tha tâm huyết đối với sự phát triển của đất nước, cải thiện cuộc sống của nhân dân, giảm nghèo nhanh hơn và bền vững. Báo chí nên trực tiếp thúc đẩy đổi mới căn bản nền giáo dục nước nhà, một sự đổi mới cho đúng hướng có cơ sở khoa học, để sau vài ba chục năm nữa ta sẽ có một dân tộc Việt Nam với trình độ khác, ở tầm cao mới; thúc đẩy tích cực việc đổi mới tư duy, chuyển đổi căn bản cơ cấu nền kinh tế đất nước thành một quốc gia công nghiệp hóa hiện đại và kinh tế tri thức, có nền nông nghiệp sinh thái công nghệ cao, thành một trung tâm du lịch lớn của thế giới, có những ngành công nghiệp phụ trợ ít ô nhiễm môi trường và giá trị gia  tăng cao, phát triển công nghiệp phần mềm công nghệ thông tin…; đẩy mạnh việc phổ biến các thông tin khoa học và công nghệ mới để nâng cao hiểu biết giúp sức cho sự khởi nghiệp kinh doanh của thế hệ trẻ Việt Nam.

Gần đây, qua câu chuyện tranh chấp Biển, nhiều người lo ngại cho đất nước ta. Cần bình tĩnh để tư duy: Lịch sử phát triển của nhân loại đã cho thấy, không phải một dân tộc ít người hơn là một dân tộc yếu hơn. Mạnh yếu là do chất lượng người và trình độ phát triển. Việt Nam cần phát triển vượt lên, giàu mạnh gấp nhiều lần, với hàng triệu triệu người con Đất Việt đang sinh sống trong cả nước và khắp nơi trên thế giới thiết tha yêu nước, hết lòng với Tổ quốc thiêng liêng, thì chắc chắn nguy cơ sẽ giảm dần, và con đường tiến lên sẽ ngày càng rộng mở. Niềm tin cho ta sức mạnh và có sức mạnh để tăng thêm niềm tin. Sức mạnh và niềm tin gắn liền với sự phát triển mạnh mẽ và bền vững của Đất nước.

Theo ĐCSVN

(Bấm vào đây để nhận mã)

60 năm chiến thắng điện biên phủ

Ảnh Xem tất cả >>

Video

Điểm nổi bật của ngôi chùa diễn ra đại lễ Vesak Liên Hợp Quốc 2019

Phú Thiện: Lễ cầu mưa của Yang Pơtao Apui

Thủ tướng Nguyễn Xuân Phúc đến Trung Quốc

Thư Bác gởi ĐH các dân tộc thiểu số miền Nam-lời hiệu triệu trái tim

Kỹ nghệ đá cũ An Khê trong kỹ nghệ ghè 2 mặt ở châu Á

Tỷ giá - Thời tiết

CurrencyTransferSell
USD2334523465
THB720.43750.48
SGD16918.8917103.55
SEK2399.392459.78
SAR6224.886469.08
RUB362.22403.62
NOK2627.152709.48
MYR5568.985641.03
KWD76711.5179720.89
KRW18.8620.45
JPY208.57214.22
INR335.8348.98
HKD2959.473003.76
GBP29654.0429917.78
EUR25987.1826714.47
DKK3443.13551
CHF22995.2523292.76
CAD17283.1617576.93
AUD16067.9916341.12
Chọn thành phố

Liên kết website

Biển Hồ  Biển Hồ
Thi tuyển công chức, viên chức năm 2019
qlvb-internet
Bản tin tuần
Du lịch Gia Lai
Banner 2  http://tinhuygialai.org.vn/chuc-nang-nhiem-vu-cua-cac-co-quan-chuyen-trach-tham-muu-giup-viec-tinh-uy/vi-VN-0-411.html
Hình ảnh, chức danh Ban Chấp hành Đảng bộ tỉnh khóa XV (2015-2020)
Đánh giá chất lượng dịch vụ hành chính công
Hội đồng nhân dân tỉnh khóa XI, nhiệm kỳ 2016-2021
Hội nghị xúc tiến đầu tư tỉnh Gia Lai năm 2016
LÊN ĐẦU TRANG